Mùa xuân ghé Phủ Tây Hồ, ngồi nghe cthị xã nói về côn trùng duyên tao ngộ của Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan và Công chúa Liễu Hạnh – Một vào tứ bất diệt trong tín ngưỡng dân gian cả nước. Câu cthị trấn ấy vừa mang tính liêu trai lịch sử một thời, vừa còn lại trong tâm fan nghe đông đảo suy bốn về một tình yêu tri kỉ tri kỷ thân hai con fan khét tiếng trong lịch sử hào hùng Việt Nam.

Bạn đang xem: Trạng bùng là ai

Lần tao ngộ trước tiên : lúc Tiên chị em gặp gỡ Thi nhân.

Câu cthị trấn bước đầu vào thời gian năm 1598, khi Phùng Khắc Khoan đã trên tuyến đường trở về từ chuyến hành trình sứ đọng sang Nước Trung Hoa theo lệnh vua Lê Thế Tông. Lúc đi qua chùa Thiên Minch ở vùng khu đất Thành Phố Lạng Sơn, thấy trước sảnh gồm cha cây thông cùng một cô gái xinh tươi đang ngồi vừa bầy vừa hát, Phùng Khắc Khoan báo cáo trêu ghẹo:

“Tam mộc sâm đình, tọa trước hảo hề bạn nữ tử”

(Ba cây bịt sảnh, cô bé đẹp mắt nạm ngồi đó)

Nghĩ đâu đó chỉ là 1 trong câu ra đề buâng quơ cùng với người con gái trẻ xuất phát điểm từ một ông Trạng khét tiếng về tài học vấn. Ngờ đâu trường đoản cú vào sân cvào hùa, giờ đồng hồ cô gái đối đáp lại ngay lập tức với 1 câu tài tình tạo cho Phùng Khắc Khoan khôn xiết quá bất ngờ :

“Trùng sơn xuất lộ, tẩu lai sứ trả lại nhân”

(Núi non msinh sống mặt đường, thỏng lại sđọng trả chạy sang)

Cô gái tphải chăng trước phương diện ko đa số vẫn còn đó siêu tthấp nhưng mà không đề nghị chú ý đã và đang tâm sự hết lai định kỳ của ông chỉ bằng một câu đối. Bởi vế ra đối Mặc dù lời lẽ dễ dàng, tuy vậy lối chơi chữ cũng rất cầu kỳ: Ba chữ “Mộc” (木) ghnghiền lại thành chữ “Sâm” (森), còn chữ “Hảo” (好) là do chữ “Nữ” (女) cùng chữ “Tử” (子) ghxay thành.

Cô gái cũng sử dụng lối ghnghiền chữ đối lại: Hai chữ “Sơn” (山) ghnghiền lại thành chữ “Xuất” (出), còn chữ “Sứ” (使) là do chữ “Lại” (吏) với chữ “Nhân” (人) ghép thành.

“Sơn nhân bởi nhất kỷ, mạc phi tiên chị em lâm phàm”

(Cô gái miền núi ngồi bên trên ghế, phù hợp là con gái tiên giáng trần?)

Chữ “Sơn” (山) ghnghiền cùng với chữ “Nhân” (人) thành chữ “Tiên” (仙). Chữ “Bằng” (凴) có chữ “Kỉ” (几), chữ Kỉ đó lại ghnghiền với chữ “Nhất” (一) sản xuất thành chữ “Phàm” (凡).

Không nhằm Trạng hóng quá thọ, cô nàng cũng đáp lại một giải pháp tài tình:

“Văn uống tử đới trường cân nặng, tất thị học sinh thị trướng”

(Cmặt hàng vnạp năng lượng nhân chkhông nhiều khăn uống nhiều năm, chính là cậu học sinh quan sát vào màn đấy chăng?)

Tại đây chữ “Văn” (文) và chữ “Tử” (子) chế tạo ra thành chữ “Học” (學). Chữ “Đới” (帶) gồm chữ “Cân” (巾), ghnghiền với chữ “Trường” (長) chế tạo thành chữ “Trướng” (帳).

Phùng Khắc Khoan thấy lạ, còn chưa kịp hỏi rõ lai kế hoạch thì cô nàng vẫn đổi mới đâu mất rồi, chỉ thấy các tkhô hanh gỗ ở ngổn định ngang chế tạo ra hình tư chữ: “Mão khẩu công chúa”, lân cận là cây mộc dựng viết tư chữ “Băng mã dĩ tẩu”.

Những bạn cùng đi với Trạng tỏ vẻ không hiểu, Phùng Khắc Khoan bèn giảng giải:


– “Mộc” (木) là cây mộc, lúc ghép cùng với chữ “Mão” (卯) thì thành chữ “Liễu” <柳>, còn ghnghiền với chữ “Khẩu” (口) thì lại thành chữ “Hạnh” (杏). Người thiếu nữ vừa rồi chính là công chúa Liễu Hạnh. Còn chữ “Băng” (冫) ghxay cùng với chữ “Mã” (馬) đó là họ “Phùng” (馮) của ta, chữ “Dĩ” (已) nằm cạnh sát chữ “Tẩu” (走) đó là chữ “Khởi” (起). Chắc công chúa mong mỏi ta khởi công xuất bản ngôi chùa để thờ Ngài. Sau đó, Phùng Khắc Khoan nhanh lẹ khai công tu bổ lại ngôi ca tòng này.


*
Duyên ổn tao phùng của Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan với Công chúa Liễu Hạnh

Tiên đàn bà giáng trần

Cthị trấn là, cô gái kĩ năng nhưng mà Trạng Bùng gồm dulặng gặp mặt gỡ ngày hôm đấy vốn dĩ là Liễu Hạnh công chúa, đàn bà thứ nhị của Ngọc Hoàng Thượng Đế. Bà vẫn nhiều lần giáng trằn có tác dụng fan nước Nam để dạy dỗ dân hành thiện tại, sinh sống đời đạo đức.

Không biết là lần tương phùng thứ nhất của Liễu Hạnh công chúa với Trạng Phùng Khắc Khoan là lần hạ trằn trang bị mấy của nữ giới. Chỉ hiểu được, này sẽ chưa phải là lần gặp gỡ gỡ tuyệt nhất. Vì hậu thế vẫn còn giữ truyền mẩu chuyện về phần nhiều lần tao phùng tiếp sau giữa hai tín đồ cùng với mọi vần thơ câu đối đầy thi vị.

Mua sản phẩm ủng hộ Lạc Khởi :


Lần tao phùng đầy hữu tình trên Tây Hồ thơ mộng

Có một lượt nọ khi đã lênh đênh phượt Hồ Tây thuộc nhì người các bạn, một fan là CN Ngô Trường Sinh, còn bạn tê là tú tài Lý Hạ, ông chợt thấy một khóm cây đào xanh tốt rầm rịt. Ba bạn các bạn bèn len thuyền vào trong thì thấy bao gồm một tòa lầu gác khôn xiết u nhã, bên trên cửa đề tư chữ “Tây hồ nước phong nguyệt” (gió trăng hồ Tây) với hai bên có song liễn viết lối chữ thảo:

“Hồ trung thủng thẳng nhật nguyệt

Thành nước ngoài tiểu càn khôn.”

Dịch nghĩa:

Trong hồ nhật nguyệt nhàn

Ngoài thành thiên hà nhỏ.

Trước lầu gồm bít một bức mành, lấp ló phía bên trong là nhẵn thiếu phụ mặc trang phục red color. Tú tài Lý chứa tiếng hỏi:

– Chỗ thành tháp này còn có bắt buộc là chình họa tiên không? Anh em chúng tôi vô tình lỡ bước sắp tới đây, ước ao mượn chình họa này có tác dụng địa điểm Lan đình chiến thắng hội, lưỡng lự tiên thanh nữ tất cả dung đến hay không?

Thiếu cô bé bèn đáp:

– Chỗ này chưa hẳn phàm è cổ, nếu như các ông trái là bậc phong nhã thì tôi đó cũng ko khiêm tốn gì.

Xem thêm: Bị Facebook Bắt Đổi Tên Thật, Có Thật Sử Dụng Tên Thật Trên Facebook

Ba bạn bèn đậu thuyền rồi theo lần lượt phi vào tòa lầu. Thoạt quan sát lên tường thấy gồm dán một bài xích thơ tđọng hay đường nét mực còn tươi, chữ viết rất đẹp nhỏng rồng cất cánh phượng múa:

“Điếm phương thơm môn nội chiếu minch nguyệt

Thời thiết yếu nhân bàng lập thổ khuê

Khách hữu tam tinh câu nguyệt đối

Huệ nhiên tuyệt nhất mộc lưỡng nhân đề.”


*

Khách đến ba tín đồ thừa team nguyệt,

Một cây huệ mọc thân nhị fan.

Đây là 1 trong bài bác thơ nghịch chữ hết sức hay:

“Điếm phương thơm môn nội chiếu minh nguyệt”

(Cửa cửa hàng là phía trên trăng sáng soi)

Chữ “Môn” (門) có ánh trăng hấp thụ vào thành chữ “Nhàn” (閒). Chữ “Chiếu” (曌) gồm gồm chữ “Minh” (明) cấu thành tự hai chữ “Nhật” và “Nguyệt”, dưới là chữ “Không” (空), hoàn toàn có thể Hotline là Nhật Nguyệt Đương Không (phương diện ttránh với trăng bên trên không). Ý câu này là Điếm môn rảnh rỗi (cửa hàng đang vắng vẻ vẻ). Nhưng do gồm chữ Chiếu bên trên cùng rất chữ Minh Nguyệt cần còn có ẩn ý là chủ quán không phải fan phàm, vốn từ thiên thượng xuống đây.

“Thời thiết yếu nhân bàng lập thổ khuê”

(Bên mành ai đứng đợi chờ ai)

“Nhân bàng” là chữ Nhân đứng sát bên (亻), “lập Thổ Khuê” tức là hai chữ Thổ ông chồng lên nhau thành chữ “Khuê” (圭). Chữ Khuê ghép với chữ Nhân đứng thành chữ “Giai”, tức là đúng vào khi, tốt đẹp nhất. Ý câu này tức là Thời bao gồm giai (tiết trời đẹp).

Câu này ẩn ý còn sâu rộng, vì chưng chữ “Khuê” (圭) tức là ngọc khuê, là chỉ người chức cao được vua ban tước đoạt. do đó, câu thơ bao gồm ý bảo rằng vào bố vị khách hàng tất gồm một fan là quan lại to của triều đình, ngầm chỉ Phùng Khắc Khoan. Hai chữ “Thổ” ông chồng lên nhau bắt đầu ra chữ “Khuê”, ý nói rằng nhị tín đồ bạn đi cùng dẫu là về chức vị hay học vị thì rất nhiều không sánh bằng vị quan này. Chủ nhà trước đó chưa từng chạm mặt khía cạnh, mà biết luôn luôn lai lịch của khách thì quả thật là tiên sư cha rồi.

“Khách hữu tam tinch câu nguyệt đối”

(Khách mang đến tía fan quá đội nguyệt)

“Tam tinch câu nguyệt” là phân tách tự của chữ “Tâm” (心), gồm có 3 chấm cùng một móc câu như hình phương diện trăng. Vậy nên câu này là “Khách hữu tâm” (Khách tất cả tâm). Chữ “Tinh” (星) tuyệt (菁) tức là ngôi sao, cũng Tức là tia nắng, tinc thể, chỉ người dân có trí tuệ. Hàm ý câu này là ba vị khách kỹ năng lúc này chạm chán được vầng trăng (vầng trăng chỉ Liễu Hạnh, khách hàng đến từ trời).

“Huệ nhiên tuyệt nhất mộc lưỡng nhân đề”

(Một cây huệ mọc giữa nhị người)

“Nhất mộc” là một chữ “Mộc” (木), ghnghiền cùng với “lưỡng nhân” Có nghĩa là nhị chữ “Nhân” (人) thì sinh sản thành chữ “Lai” (來). Chữ “Huệ” (慧) là trí huệ, “Nhiên” (然) là đúng, gật đầu đồng ý. Câu thơ ý bảo rằng những người dân này vì gồm ngộ tính (trí huệ) phải bắt đầu bao gồm duyên kỳ ngộ gặp được Tiên nhân.

Cả bài xích thơ tựu trung lại là:

“Điếm môn nhàn

Thời bao gồm giai

Khách hữu tâm

Huệ nhiên lai”

Tạm dịch:

Quán đương vắng

Thời ngày tiết đẹp

Khách tất cả lòng

Mời vào chơi

Ba vị khách còn đã gật gù sử dụng nhiều bài xích thơ xuất xắc diệu thì đột có nàng hầu gái cute mang đến dưng khay rượu, sống bên trên bày cha chiếc bát với một ve rượu kèm theo tờ tức hiếp. Phùng Khắc Khoan hiểu tờ tức hiếp rồi đưa mang lại cặp đôi bạn trẻ, trên kia đề câu thơ:

“Tây Hồ biệt chiếm tốt nhất hồ thiên”


(Tây Hồ riêng rẽ chiếm phần một bầu trời)

Ba văn uống sĩ phát âm ngay lập tức ý của người sở hữu là mong mỏi mở đầu bài xích thơ liên cú viết về Hồ Tây buộc phải chúng ta hết sức hào khởi. Cả ba vừa nhấp rượu vừa thứu tự mỗi cá nhân nhị câu, fan này tiếp nối tín đồ cơ, chẳng mấy chốc vẫn bao gồm tức thì một bài xích dài. Gần cho đoạn kết, bỗng tự phía đằng sau song cửa ngõ vang lên giọng thơ trong trẻo của một cô gái trẻ:

“Đắc nguyệt ưng tri bổ thị tiên”

(Trăng tròn soi một bóng tiên thôi)

Ba nhà thơ không có ai bảo ai tuy vậy đồng thời đập tay xuống bàn khen mang đến kết hợp xuất xắc cú. Họ chạm mặt fan hầu gái, xin được chạm mặt người chủ sở hữu nhưng lại người hầu gái trước sau nhất định thưa rằng:

– Liễu người chủ sở hữu có việc bận xin được cáo lỗi.

Ngồi thêm một thời điểm, cả ba bạn đành ra về trong nỗi niềm rưng rưng luyến nhớ tiếc cái dulặng kỳ ngộ ấy.

Mấy hôm sau, Phùng Khắc Khoan với nhị người chúng ta lại rủ nhau đến thăm chốn cũ. Nhưng khi tới nơi thì lầu gác đã hết, chỉ thấy bên trên thân cây bên khu vực xưa một bài bác thơ ai dán sẵn:

“Vân tác y thường phong tác xa,

Tiên du Đâu Suất chiêu tập lặng hà,

Thế nhân dục thức ngô tính danh,

Nhất đại tô nhân Ngọc Quỳnh Hoa”

Ngô và Lý hỏi Phùng Khắc Khoan về chân thành và ý nghĩa bài bác thơ. Phùng Khắc Khoan Để ý đến một ít rồi trả lời:

– Hai câu đầu của bài xích thơ ý tứ ví dụ là biểu hiện về thiếu nữ đó: “Lấy mây làm cho xiêm áo, đem gió làm xe, sáng đi dạo Đâu Suất, chiều ngao du yên hà”. Đích thị là người bên Ttránh. Rồi thì “Người đời ai ước ao biết bọn họ tên ta” thì dùng loại chiết từ nhằm đoán: chữ “Nhất” (一) ghnghiền cùng với chữ “Đại” (大) sẽ thành chữ “Thiên” (天), chữ “Sơn” (山) ghnghiền với chữ “Nhân” (人) sẽ thành chữ “Tiên” (仙). Câu sau cuối trnghỉ ngơi thành: Thiên tiên Ngọc Quỳnh Hoa (Ta là tiên thiếu nữ Ngọc Quỳnh Hoa trên thiên thượng).

Sau này nhằm tưởng niệm Tiên dulặng ấy, Phùng Khắc Khoan đang mang đến dựng lên phía trên nền đất cũ của tiệm “Tây Hồ phong nguyệt” một ngôi đền thờ Tiên Chúa Liễu Hạnh nhằm đánh dấu lưu niệm lần vật dụng nhì gặp Bà.

Nằm tức thì bên bờ Tây Hồ xinh tươi, giữa phong cảnh mộng mơ của ghê thành Đông Đô, ngôi thường qua mấy trăm năm chiến loạn vẫn trầm mang nằm tại vị trí đó. Đó đó là Phủ Tây Hồ bên trên buôn bán đảo Tây Hồ thuộc phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội Thủ Đô (xưa thuộc làng mạc Tây Hồ, xã Quảng Khánh, xóm Quảng An).

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *