Đại hội ban đầu không được bao lâu, Công Nghi Tiêu gấp rút đem được thương hiệu đệ độc nhất, không hề ít fan hầu như há miệng sử dụng nhiều hắn trước phương diện lão cung công ty, mới chỉ mấy canh giờ đồng hồ, hắn vẫn thịt tức thời tù tì mấy chục ma thứ.

Bạn đang xem: Tên thật của thẩm thanh thu hàng fake là gì

Ánh đôi mắt Thđộ ẩm Thanh Thu sẽ quan sát và theo dõi Lạc Băng Hà bên trên kính tinch thạch, chỉ tất cả từng y đủng đỉnh 1 mình một người đi trong rừng, chẳng màng nhằm vai trung phong bản thân mình cũng là người ttê mê gia đại hội, ma trang bị đột kích new thịt, điểm của y cũng mới xếp mặt hàng đơn vị cơ mà thôi.

Khi nhan sắc trời ngày càng buổi tối, sắc khía cạnh Thđộ ẩm Thanh khô Thu cũng mỗi lúc càng trang nghiêm, mãi cho đến lúc vầng trăng sáng chiếu trên cao, hắn new thấy Lạc Băng Hà bắt đầu có hành vi. Ban đêm, ma đồ vận động vẫn càng nhiều hơn thế, cả buổi sáng của y các chỉ để dò con đường và quan lại gần kề vị trí vị trí đây.

Ban tối cũng không làm y luýnh quýnh, mọi cánh rừng này đã là phạm vi thế lực của Lạc Băng Hà, ma trang bị làm sao mở ra y phần nhiều rất có thể đột kích từ địa điểm tương thích độc nhất, mặc dầu trên tuyến đường chạm mặt phải môn đồ bị tập kíck rơi vào hiểm chình ảnh, Lạc Băng Hà cũng loáng chốc gấp rút giải quyết và xử lý ma vật trước mắt.

“Vị môn sinh kia thân thủ lưu giữ loát, giống như phát âm khá rõ ma vật!”

Hành cồn của Lạc Băng Hà cũng bắt đầu bị chăm chú, sau thời điểm tiện thể tay góp một vài ba bạn, cũng chẳng thèm quan tâm bạn sẽ là ai, chỉ liếc mắt một chiếc nhận thấy tín đồ ta không tồn tại cthị xã gì thì cù lưng đi thẳng. Bóng dáng vẻ kết thúc khoát cơ cũng bị lão cung công ty Huyễn Hoa Cung chú ý cho, lão phát hiện khía cạnh của Lạc Băng Hà hết sức quen, nlỗi thể đã có lần gặp mặt.

“Sư tôn.”

“Có chuyện gì?” Thđộ ẩm Tkhô hanh Thu vừa quan sát kính tinch thạch vừa nghe Lạc Xuim nói.

“Sở kiếm pháp kia…… khôn cùng như thể bên Ma tộc lũ nhỏ.”

“…….”

Những lời của Lạc Xuim vẫn giáng một đòn nặng trĩu vật nài vào lòng Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu, hắn đè nén cảm xúc kích hễ nhưng nhìn kỹ tìm pháp của Lạc Băng Hà, càng nhìn, Thđộ ẩm dung nhan khía cạnh của Tkhô hanh Thu càng tái nhợt.

Nỗi bất an cứ đọng tăng dần không ngớt, không chỉ là chính vì đã được gần cho nửa tối, hắn quan sát kiếm pháp Lạc Băng Hà, quả nhiên hắn biết nó. Đó là cỗ tìm pháp vẫn vượt mặt hắn trong quá khđọng, nó không nằm trong về Nhân giới cũng không ở trong về Tiên giới, nhưng hắn sau khi bị vượt mặt liền bắt đầu các ngày tháng không thấy được ánh khía cạnh trời……

“Điểm của đồ đệ đơn vị ngươi sẽ dẫn đầu bảng rồi…… Ngươi ổn ko đấy?” Tề Tkhô giòn Thê ước ao call Thđộ ẩm Thanh khô Thu chú ý môn đồ bên bản thân ttinh ma đua, lại thấy vẻ phương diện nặng vật nài nhìn kính tinh thạch của Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu.

“Không sao.”

Trong đầu Thẩm Tkhô cứng Thu bây giờ cực kỳ loạn, hắn không kết thúc lưu giữ tới những cthị xã vẫn xảy ra ngơi nghỉ kiếp trước, hắn hoàn toàn chần chừ rốt cục Lạc Băng Hà kiếp này đang học được bộ tìm pháp đó trường đoản cú đâu.

Đầu hắn bắt đầu nhức, những ác mộng đó cũng lập lờ hiện ra, tại sao đùng một phát lại bị công kích? Thđộ ẩm Thanh khô Thu chỉ lưu giữ rõ sau thời điểm Lạc Băng Hà trở về từ vực thoắm Vô Gián bắt đầu bước đầu sử dụng thuật mộng yểm, nhưng mà trước kia y không dùng lần làm sao cả.

Chẳng lẽ y đã học từ bỏ sớm rồi, chỉ nên không quen nhưng thôi?

“…… Sư tôn, thật lạ mắt, bộ kiếm pháp kia chỉ hoàn toàn có thể đối chọi truyền độc thụ*, tại sao lại sư huynh lại biết?”

(Đơn truyền độc thụ: Một người dạy, một tín đồ học.)

Câu nói của Lạc Xuim đang tặng Thđộ ẩm Thanh Thu một tia sét giữa trời quang!

Trong thời gian hắn vừa nghĩ thông, Tuyệt Địa Cốc bước đầu xuất hiện lượng béo ma đồ chưa hẳn đại hội sẵn sàng, đông khôn xiết, không dừng lại ở đó cũng thịt tương đối nhiều môn đồ trong chốc lát. Rất những trường phái hầu như bối rối cả lên, ước ao vọt vào vào cứu vãn fan, lão cung công ty bên Huyễn Hoa Cung cũng phệ tiếng gọi tăng nhân của Chiêu Hoa Tự mlàm việc kết giới ra. Giống cùng với cam kết ức của Thđộ ẩm Thanh hao Thu, Nhạc Tkhô giòn Nguim ngnạp năng lượng đàn bọn họ lại.

Nhưng hắn không có thời gian nhằm đàn chúng ta tiêu tốn lãng phí, Thđộ ẩm Tkhô cứng Thu nạm kiếm với gậy của mình nhanh lẹ ra khỏi đài cao, mau lẹ bị Liễu Thanh khô Ca ngăn chặn.

“Ngươi hy vọng làm cho gì?”

“Cứu bạn.”

“Thân thể ngươi.” Vỏ tìm của Liễu Thanh Ca ném lên vai trái hắn, ám duy nhất phương pháp rõ ràng rằng hắn là fan hiện giờ đang bị thương thơm.

“Vẫn còn tám phần công lực, chẳng sao đâu.” Thđộ ẩm Thanh khô Thu không thích nhiều lời cùng với y, đẩy vỏ tìm của y ra rồi đi ngay, Lạc Xuyên ổn nhanh chóng theo sau.

“Này!”

“Cứu bạn quan trọng.”

Liễu Tkhô giòn Ca và Nhạc Thanh hao Nguim quan sát hắn đi cho nói vài ba câu cùng với môn công ty các trường phái bé dại. Ngay tiếp nối, phần nhiều trường phái tất cả thân quen biết Thẩm Tkhô nóng các mau chóng theo hắn.

Dẫn những người đó vào, hắn giơ gậy trong tay lên, dừng tụ một cái linch khí gõ lên mặt đất, chiếc linh khí kia hối hả tản ra. Mọi người cảm nhận được linh khí hầu như đơ nảy bản thân, linh khí tản ra bên ngoài đụng cho thứ sống tức tốc chớp nhoáng phun ngược trsinh sống về. Trong nháy mắt, đám bạn kia cũng cảm thấy được linh khí như thể giờ lục lạc không chấm dứt vang vọng dưới lòng đất, nhưng lại chỉ gồm phong công ty Thanh hao Tĩnh Phong đứng trước khía cạnh lũ họ bắt đầu biết cách minh bạch.

“Trong rừng trúc phía tây tất cả sáu môn sinh đang đối phó với tứ bé ma vật dụng, dưới vách đá giải pháp nửa dặm hướng đông nam tất cả bố đệ tử bị thương thơm đã trốn……”

Thẩm Tkhô cứng Thu thứu tự chỉ tín đồ của các môn phái bé dại đi tìm những đệ tử kia, hắn ko hi vọng bọn chúng ta tìm ltinh tinh mọi chỗ, tối thiểu có thể cứu vớt được bạn trong phạm vi đúng đắn.

Tiến sâu vào bên phía trong, Thđộ ẩm Thanh hao Thu vẫn cần sử dụng cách đây để tra cứu tín đồ, nhưng mà hắn cảm thấy được hơi thsống không còn xa lạ đã gặp gỡ bất tiện, mà lại cạnh bên cũng chỉ với lại Lạc Xuyên. Hắn mang Lạc Xuim theo nhằm chống ngôi trường hợp gặp gỡ cần ma đồ vật hắn không đối phó nổi thì còn tồn tại Lạc Xuim cung cấp, chỉ với trường hợp hiện thời khiến cho hắn chẳng thể làm cho điều này nữa.

“Lạc Xuyên ổn, đến đó góp sư tỷ ngươi, môn sinh Thương thơm Khung Sơn không được thiếu một tín đồ.”

“Vâng, sư tôn, fan ghi nhớ cẩn trọng.” Tuy Lạc Xuyên ổn bao gồm chút ít đo đắn tuy thế vẫn bong khỏi Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu.

Nhìn Lạc Xulặng đi, Thđộ ẩm Thanh Thu bỗng nhiên cảm giác được một mẫu linch lực đang hướng về phía mình, nói chính xác rộng là, có một bạn khác dùng chiêu thức như thể hắn, nhưng mà linh lực này hắn tương đối rất gần gũi, rộng nửa là do kẻ địch cảm nhận được linch lực của hắn đề nghị mới làm như thế.

Thẩm Tkhô hanh Thu nâng bước chân nặng trĩu nằn nì đi cho, mà lại mà lại dọc lối đi hắn không xong xuôi suy xét, rốt cục mình đã có tác dụng sai nơi đâu.

Hít một tương đối thật sâu nhằm bất biến cảm giác, hắn chuyển tay vào vào ngực, chũm rước tấm khăn uống vải bên phía trong áo, sẽ là thiết bị nhưng Lạc Băng Hà bỏ vào cho hắn từ bỏ sáng sủa nhanh chóng, hắn tất nhiên biết chính là máy gì, tuy thế Thẩm Tkhô cứng Thu lại lần khần y tất cả tính toán gì.

“Sư tôn.”

Giọng nói kia có tác dụng Thẩm Thanh khô Thu cảm thấy khiếp sợ, hắn cũng không đủ can đảm tin vào suy đoán của chính bản thân mình.

Lạc Băng Hà thấy chỉ tất cả 1 mình Thẩm Thanh Thu mang lại, fan thứ nhất đến tra cứu y lại chính là sư tôn, làm y cảm giác khôn cùng vui mắt. Thấy chân Thẩm Tkhô hanh Thu khập khiễng, trên tín đồ không tồn tại chút ít tmùi hương tổn như thế nào, cũng thanh thanh thnghỉ ngơi ra.

“Sư tôn tất cả bị thương thơm không? Không biết bởi vì sao đùng một phát lại mở ra một đám ma đồ vật của Ma giới.”

“Ngươi…… bao gồm bị tmùi hương không?”

“Đệ tử ko có gì.”

“Tốt.”

Cố cụ hết sức lơ đi cân nhắc của chính mình, Thẩm Tkhô giòn Thu không ngừng tự trấn an bạn dạng thân rằng đề nghị gửi Lạc Băng Hà cho một địa điểm an toàn trước đã, quan yếu nhằm y đấu cùng với đám ma thiết bị đó nữa, chỉ nên hắn càng quan sát càng thấy rõ, Lạc Băng Hà vốn không hề bị tmùi hương.

“Sư tôn, đắn đo đầy đủ sư huynh đệ không giống gồm sao không?”

“…… Không sao cả.”

“Sư tôn? hoặc là bọn họ đi trước thôi ạ?”

“Được.”

Bỗng nhiên Thẩm Thanh khô Thu bắt đem bả vai Lạc Băng Hà, chuyển linh lực vào dò hỏi khung hình y, nhưng lại trong nháy đôi mắt Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu va vào Lạc Băng Hà ngay thức thì cảm giác được linh lực bên trên tín đồ hắn trọn vẹn khác biệt. Có lẽ vượt bất ngờ buộc phải Lạc Băng Hà không kịp bít giấu, vào giây phút Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu thật sự cảm thấy được một tia ma khí chạy loạn trong tín đồ y, hơn nữa này lại hết sức thân quen thuộc! Loại ma khí này vượt mức thân quen, cũng lộ diện trên bạn y thừa sớm!

“Sư tôn?”

“Tại sao?” Trong các giọng nói tràn đầy cảm hứng vô lực, Thẩm Thanh Thu buông tay ra, lui sau này một bước, lẳng im nhìn Lạc Băng Hà trước đôi mắt.

“Người nói gì thế?”

“Tại sao ngươi lại nghỉ ngơi đây?”

“Sư tôn?”

Thẩm Tkhô cứng Thu gần như không nhịn được nữa, giận dữ rống khổng lồ cùng với “Lạc Băng Hà” trước phương diện.

“Bớt giả vờ với ta đi! Ngươi đã tại đây trường đoản cú lúc nào? Ngươi…… tên, súc, sinh!” Thật sự hắn không muốn nói như thế, tuy thế cơ mà như vậy lại càng khẳng định rằng Lạc Băng Hà đứng trước đôi mắt là fan nhưng mà hắn từng quen thuộc từ kiếp trước.

“Sư, sư tôn, vì sao lại cần nhỏng vậy…… Đệ tử làm cho không đúng khu vực nào?”

Trong ánh nhìn Lạc Băng Hà lòi ra vẻ không đủ can đảm tin, xung quanh treo biểu tình vừa tủi thân vừa đau lòng.

“Đừng diễn nữa, đỡ đề nghị làm cho ta bi hùng ói.” Càng quan sát càng đưa, Thẩm Thanh khô Thu chỉ cảm thấy kinh tởm.

Vẻ tủi thân trên mặt Lạc Băng Hà biến mất không liệu có còn gì khác, ánh mắt trngơi nghỉ bắt buộc lạnh nhạt, khóe môi treo thú vui thư thả nphân tử.

“Ngươi biết chuyện này từ lúc nào?”

“Khi ngươi lẩn thẩn ncội tới cả dùng bộ tìm pháp kia ứng phó với đồng một số loại của ngươi.”

“Thì ra ngươi vẫn ghi nhớ rõ cỗ kiếm pháp này à?” Lạc Băng Hà mỉm cười cùng với Thẩm Tkhô giòn Thu, tiếp nối đi tới đi lui lân cận Thđộ ẩm Tkhô cứng Thu, cũng nhận xét hắn một giải pháp sắc sảo, hệt như sẽ nói loại thân thể này của Thđộ ẩm Tkhô hanh Thu vẫn cần thiết ứng phó với y được.

“Những cơn ác mộng đợt trước rất nhiều là ngươi làm cho buộc phải không? Mộng Ma chi phí bối của ngươi không thể bao gồm hứng trúc cùng với kí ức của ta được.”

“Uhm ừm, còn điều gì nữa không?”

Thđộ ẩm Tkhô cứng Thu đứng trước mặt y cố kỉnh chặt tay trái của bản thân, ít ngày sau, lòng bàn tay hắn bước đầu rã ra tiết black.

“Ngươi nhằm ta uống ngày tiết Thiên Ma tự Khi nào?”

Sắc mặt Lạc Băng Hà về tối lại, ý cười cợt xung quanh miệng cũng biến mất, y cố và lại xúc động tiến lên ước ao chữa bệnh giúp Thẩm Thanh hao Thu, nhưng bị hất ra. Trong khohình họa tự khắc đó, trái tyên Lạc Băng Hà Cảm Xúc gian khổ, nhưng mà y cũng biết đấy là lẽ tất nhiên.

“…… Chỉ có cthị trấn này là chưa hẳn ta làm cho.”

“Vậy thì sao? Ngươi tại chỗ này để làm gì? Tiếp tục mang làm môn đệ ngoan ngoãn hay muốn diễn lại trò cũ?”

“Sao lại hỏi thế? Ta cho là ngươi biết cả rồi mà?”

“Ta nên tìm hiểu cthị xã gì? Ta cần hiểu rõ đứa ttốt trôi bên trên sông Lạc Xuyên là ngươi à? Nếu ta biết thì ta nhất mực ko nhằm ngươi mang lại Thương thơm Khung Sơn! Nếu ta biết thì ta sẽ không giao ngươi đến bá mẫu!” Thẩm Tkhô hanh Thu lui từng bước một một trong tương lai, hắn không muốn đến ngay gần Lạc Băng Hà.

“Ngươi cứ đọng phải thù ghét ta những điều đó sao?”

Nghe Lạc Băng Hà nói như thế, Thẩm Tkhô hanh Thu nhớ lại gần đây mình đã gật đầu với y chuyện này, thậm chí trước này cũng nói chưa từng hận y, chỉ với hắn cũng không bí quyết làm sao khẳng định người đứng trước phương diện bản thân lúc ấy sau cuối là ai.

“…….”

“Chẳng lẽ chỉ có ta là ngươi ko yêu thương được sao? khi ta vẫn chưa lưu giữ những cthị trấn của vượt khứ, ngươi vẫn luôn luôn suy nghĩ các cách tiếp nhận ta, cụ thể hồ hết và một bạn, tại vì sao ta của hiện nay lại ko được?”

Lạc Băng Hà từng bước một mỗi bước đến gần, đôi mắt cơ đột có tác dụng Thẩm Thanh khô Thu Cảm Xúc lo sợ, nhớ đến khoảng thời hạn ko thấy ánh mặt trời bên dưới địa lao khiến hắn không còn thể Để ý đến được gì nữa. Thẩm Thanh khô Thu chỉ đành thường xuyên lui về vùng phía đằng sau, cho đến khi sườn lưng va cần tảng đá to, không hề mặt đường lui new tạm dừng. Đối diện với những người này, Thẩm Tkhô giòn Thu gần như là không đủ can đảm tất cả bất cứ ý muốn phản nghịch kháng làm sao, nỗi lo ngại sâu sắc trong đầu dần chỉ ra, làm cho thân thể hắn bắt đầu run rẩy.

Xem thêm: Khám Phá Thú Vị Về Bảng Màu Sắc Tiếng Anh Là Gì, 22 Từ Vựng Về Màu Sắc Trong Tiếng Anh

“Trước cơ ngươi chưa từng sợ hãi ta như thế.”

“Bởi vì…… lúc đó ta chỉ biết hận ngươi, không quan tâm mang lại bất kể ai.” Nlỗi thể nghiến răng nghiến lợi nặn ra số đông lời này, Thẩm Thanh hao Thu nắm rõ nỗi hại của bản thân mình chính là lại bước vào vết xe pháo đổ. Hắn sợ hãi Lạc Băng Hà đã một lần tiếp nữa lấy được Tâm Ma tìm rồi san bởi Tmùi hương Khung Sơn thành bình địa.

“Vậy hiện nay thì sao? Biết quyên tâm rồi? Không dám chọc tập mang đến ta?”

“…… Ngươi vẫn mau chóng biết vậy rồi.”

“Vậy thì sao? Vẫn bắt buộc đồng ý ta được sao?” Đôi tay Lạc Băng Hà đè bên trên vách đá, khiến Thẩm Thanh Thu bị nhốt vào lồng ngực hắn.

“…… Ta cấp thiết.”

“Ngươi thà duy trì Lạc Xuyên lại cũng không muốn duy trì ta lại sao! Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu!”

Nghe vậy, Thđộ ẩm Tkhô cứng Thu hốt nhiên bùng lửa giận, thương hiệu đầu heo dại ngốc này không biết hắn vị những cthị xã này mà vất vả cố kỉnh như thế nào ư?

“Chỉ giữ lại mỗi Lạc Xuim thôi, nhưng mà lời đồn thổi bên phía ngoài đã không thể kiểm soát điều hành được! Lạc Xuyên chỉ là một Ma tộc bình thường thôi, mà Tmùi hương Khung Sơn đã bị nói thành ma tà ngoại đạo! Nếu là ngươi, ta có thể làm gì bây giờ? Ta buộc phải trơ ánh mắt đông đảo trường phái không giống kéo nhau mang lại gần kề phạt Tmùi hương Khung Sơn à?”

“Vậy ngươi theo ta đi!”

“Tại sao lại là ta! Lạc Băng Hà, ngươi nghĩ gì trong đầu thế! Ta nợ Tmùi hương Khung Sơn bao nhiêu? Ta nợ Nhạc Thanh khô Nguim bao nhiêu, ngươi trù trừ à?!”

Thẩm Thanh khô Thu trọn vẹn ko chịu nổi lời nói xằng bậy của Lạc Băng Hà. Hắn vươn tay muốn đẩy Lạc Băng Hà ra, tuy nhiên làm sao cũng chẳng thể khiến cho fan chắn trước mặt đụng đậy một ít, ngược lại có tác dụng y càng thúc ép chặt hơn.

“Nếu ko bởi ta, Thương thơm Khung Sơn trong quá khứ đọng sẽ bị ngươi huỷ hoại sao? Nếu chưa phải ta ngốc xuẩn như thế, ta đã sợ những người kia chết sao? Ta không thích không nên thêm lần nữa, ta không muốn làm cho ngươi hận ta đợt tiếp nhữa. Ta van ngươi, buông tha cho ta đi…… Ta không thích lại mất Thương thơm Khung Sơn.”

Lạc Băng Hà lẳng yên nghe Thẩm Tkhô nóng Thu nói. Không đề nghị y ý muốn có tác dụng Thẩm Tkhô cứng Thu sợ hãi bản thân như thế, cơ mà Thẩm Thanh hao Thu vẫn sợ y cố Tâm Ma kiếm phá hủy Thương Khung Sơn lần nhì.

“Ngươi theo ta đi, ta sẽ không làm những gì hết.”

“Sao cơ?”

Lạc Băng Hà mong muốn nói giống lần nữa đến hắn nghe, nhưng mà y cảm thấy được một luồng ma khí khỏe khoắn sẽ vọt về phía bọn chúng ta, y đành bắt Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu lên, tách khỏi tảng đá to mà họ vừa đứng.

Lúc vừa tách đi, tảng đá cơ tức tốc bị đâm nát bét, là một trong những bé Ma đồ dùng Hắc Nguyệt Mãng Tê to béo.

“Còn nữa!” Vừa new tại vị, Thđộ ẩm Thanh khô Thu lập tức xúc cảm được một hơi thlàm việc khác, nạm và lại bao gồm hai nhỏ Mãng Tê đang hoạt động nhỏng điên.

“Tại sao lại sở hữu hai con!” Lạc Băng Hà và Thẩm Tkhô giòn Thu tựa sườn lưng vào nhau, trước khía cạnh mọi người bầy họ có một nhỏ ma trang bị thư hùng nhìn châm bẩm.

“Sao ta biết được!”

Thẩm Thanh hao Thu rút ít Tu Nhã kiếm ra, nhanh lẹ niệm kiếm quyết, tinh chỉnh và điều khiển Tu Nhã tìm chui vào trán của Hắc Nguyệt Mãng Tê, chỉ nghe thấy tiếng tìm vọng lại, Tu Nhã tìm chỉ đâm vào mấy tấc mà thôi, với ma vật dụng cơ nhưng nói thì chỉ như gãi ngứa ngáy.

“Nhược điểm không phải sống đó!”

“Mau nói ta biết!”

Hai con Hắc Nguyệt Mãng Tê đồng loạt xông về phía chúng ta, hai tín đồ đôi khi triệu hồi kiếm, ngự kiếm bay lên không trung, chú ý nhị ma đồ dùng sử dụng không còn toàn lực đâm sầm sát vào nhau, gần như làm cho cho tất cả sơn cốc chấn rượu cồn.

“Bụng là địa điểm yếu hèn ớt duy nhất, tuy thế gò vảy đó không tồn tại một số loại binc khí như thế nào tiến công thủng được, chỉ hoàn toàn có thể dùng linc lực cường đại hoặc ma khí thẳng tiến công vào, có tác dụng trái tim nó nổ tung là xong.”

“Ngươi bao gồm nói tương tự như ko.”

“Lúc kia ta mới chỉ vừa toá vứt phong ấn, ngươi nói xem?”

Thẩm Thanh Thu thở dài không muốn đấu võ mồm cùng với y nữa, hắn lại ngự kiếm bay trngơi nghỉ về. Nhân dịp nhì ma thiết bị đâm nhau ngất xỉu, hắn sử dụng gậy trong tay ra mức độ truyền linh khí vào rồi tấn công vào vị trí trái tyên ổn của nó, nhưng mà chỉ làm nó xịt vài ngụm máu chứ không cần bị tiêu diệt được.

“Đừng có tác dụng bậy, linch khí của ngươi vốn không đủ.” Lạc Băng Hà kéo Thẩm Tkhô nóng Thu ngoài hai bé ma đồ dùng vẫn mê man, y rắn rỏi chuyển Thđộ ẩm Thanh Thu đến khu vực bình yên, mặt khác cũng gặp được phong công ty An Định Phong dẫn theo đồ đệ của bản thân đặt chân đến.

“Thđộ ẩm sư huynh, đang xảy ra cthị trấn gì thế? Sao huynh lại chật vật dụng nhỏng vậy!”

“…… Ta cũng muốn biết sao lại cầm cố này!” Thẩm Thanh Thu hất tay Lạc Băng Hà ra, ước ao chũm cổ áo Thượng Thanh khô Hoa, công dụng tất cả một trận trời rung đất gửi, còn khỏe khoắn rộng đối với chấn rượu cồn của hai nhỏ Hắc Nguyệt Mãng Tê đưa vào nhau , gần như môn đệ không giống nhanh chóng đã mau chóng sức thuộc lực kiệt, trận lay cồn này khiến tổng thể đông đảo bổ cùng bề mặt đất, cơ mà Thượng Thanh khô Hoa thẳng bổ ngồi trên mặt khu đất lần chần làm thế nào, Lạc Băng Hà lại nuốm mang Thđộ ẩm Thanh hao Thu không nhằm hắn bổ, cho tới Khi dư chấn xong xuôi lại, tay của Lạc Băng Hà lại chớp nhoáng bị hất ra.

“Mnghỉ ngơi ra rồi sao?!”

“Không nên nhì con ma đồ dùng cơ hầu hết mê man rồi à?”

Lạc Băng Hà lập tức đi cho nơi vực thoáy Vô Gián xuất hiện thêm, y lại thấy thuộc hạ cũ của chính bản thân mình.

“Mạc Bắc?”

“…….” Đối phương ko đáp lời, tuy nhiên gấp rút tung băng trụ ra đả kích. Lạc Băng Hà nhanh chóng nhảy đầm lên luân phiên người tránh mặt đông đảo băng trụ Đen nhánh, hắn quên Mạc Bắc của hiện thời vốn lạ lẫm mình, còn trực tiếp điện thoại tư vấn thương hiệu kẻ địch dĩ nhiên cần Chịu đựng công kích.

“Chậc.”

Một thân ma khí của Lạc Băng Hà vẫn còn đó bị phong ấn, y cấp thiết sử dụng toàn lực, chỉ rất có thể sử dụng linch khí giao đấu cùng với Mạc Bắc, tuy thế Mạc Bắc cũng đã nhận ra tinh thần ký lạ trên tín đồ Lạc Băng Hà.

“Ngươi là Ma?” Mạc Bắc tung một ctận hưởng đánh nát Chính Dương kiếm bên trên tay Lạc Băng Hà, nhưng mà Lạc Băng Hà cũng chẳng quan tâm, nghênh tấn công thiết yếu diện, tung chưởng đem cứng chọi cứng với Mạc Bắc.

Lạc Băng Hà trực tiếp bị tấn công bay, y vốn nghĩ rằng bản thân đã đập nên cây cổ thú hoặc tảng đá linh tinc gì đấy, không ngờ Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu đỡ được y, còn sử dụng tìm nội công kích Mạc Bắc.

“Ngươi chớ nạm dùng mức độ solo với hắn!”

“Không cho tới lượt ngươi nói ta!” Giống nlỗi lần giao tranh cùng với Sa Hoa Linch, Thẩm Tkhô hanh Thu trực tiếp ôm Lạc Băng Hà ra sau, bạn dạng thân lại đứng chắn trước khía cạnh Mạc Bắc, quán triệt lũ họ tiếp tục chiến đấu.

“Thân thể ngươi gắng này, sao rất có thể đấu cùng với hắn!”

“Câm miệng!”

Thđộ ẩm Tkhô hanh Thu vứt ra hỏa pháp quyết có tác dụng lửa Huyền Dương đốt bên trên Tu Nhã kiếm thẳng tấn công về phía Mạc Bắc, ma tu hại lửa của ông cha ắt vẫn nâng cao cảnh giác, mà Thẩm Tkhô giòn Thu dĩ nhiên không chỉ sử dụng một chiêu, tay còn sót lại của hắn vẽ nhiều pháp quyết không giống vào không trung, Tu Nhã kiếm pchờ ra khôn xiết thêm tìm khí lửa, tuy nhiên có tương đối nhiều thì cũng chỉ khoảng mười hỏa tìm xuất hiện bên trên không trung.

“Ngươi ngừng tay!” Lạc Băng Hà thấy khóe miệng Thđộ ẩm Tkhô nóng Thu chảy máu tươi, linh khí của hắn đã không đầy đủ lại còn ép buộc áp dụng nhiều loại pháp quyết phức tạp này, linc khí đang mau chóng đại loạn.

“Không ngờ ngươi lại bảo đảm cho Ma tộc.” Mạc Bắc né tránh đông đảo mặt đường kiếm kia, hắn thấy cơ hai bạn kia lôi kéo nhau hết sức độc đáo, lần đầu tiên hắn được thấy gồm fan che chở Ma tộc điều này.

“Đủ rồi đó, sư tôn!”

Lạc Băng Hà chuyển lượng linh khí còn sót lại của bản thân mình rót vào thân thể Thđộ ẩm Thanh khô Thu, tiếp đến y dừng tụ ma khí vào tay tấn công về phía Mạc Bắc, mà lại Mạc Bắc sớm đã chờ hắn vọt cho tới, vô số lưỡi tìm băng color black nhanh chóng đánh tan hỏa kiếm khí, hắn vốn chẳng quyên tâm dăm cha chiêu thức của Thđộ ẩm Thanh hao Thu. Hắn chỉ chờ Lạc Băng Hà vọt cho tới cơ mà thôi!

Mạc Bắc bắt rước ma khí của Lạc Băng Hà, một ngón tay đụng vào trán của y, quang quẻ hình họa màu đỏ lập lòe, trong nháy mắt Lạc Băng Hà cảm giác đầu đau như búa vấp ngã.

“Lần này ngươi không cách nào ngơi nghỉ lại Nhân giới được rồi.”

“Mạc Bắc!” Thẩm Tkhô nóng Thu thiết yếu tin được thương hiệu này lại thẳng giải trừ hàm ấn bên trên fan Lạc Băng Hà. Hắn quan sát Lạc Băng Hà xẻ xung quanh khu đất, trên tín đồ y bước đầu vụt ra không ít ma khí màu đen, nhưng mà ko được bao lâu thì ma khí kia nhanh chóng bị áp dụng. Lạc Băng Hà vẫn tỉnh táo như thường xuyên, chỉ với trong thời hạn ngắn bắt buộc vận động thân thể.

“Chính hắn cũng nên tìm hiểu rõ, thân là Ma tộc nên bao gồm tầm vóc của Ma tộc, cần gì bắt buộc trốn trốn tránh tránh?” Sau khi đáp lời, Mạc Bắc lại tấn công mang đến Thẩm Tkhô giòn Thu một đòn nặng nề nằn nì. Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu bị tấn công bay va bắt buộc vách đá, xịt ra vài ba ngụm ngày tiết Đen.

“Ngay cả ngươi cũng tương đối kỳ quỷ quái, có lẽ nào ngươi cũng chính là ma? Nhưng rất khác lắm.”

“Ngươi đủ rồi đó.” Cuối thuộc Lạc Băng Hà cũng bò dậy, đứng trước phương diện Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu.

“Cũng ko khác lắm, thoạt quan sát không tồn tại gì cả.”

“Ngươi lại trên đây làm cho gì?”

“Có người quá ồn, ta ý muốn mang lại nhìn một ít.”

“Nói ai đấy?”

Mạc Bắc cũng rất ít lời, luân chuyển người tránh đi. Lạc Băng Hà không bí quyết làm sao phân tích và lý giải được lời hắn nói, nhưng mà cũng không có hứng mà nghĩ. Y đi mang lại phía Thẩm Thanh Thu lại đã không biết đề nghị làm gì, linch khí bên trên bạn còn quá không nhiều, quan yếu trị thương mang đến Thẩm Thanh khô Thu.

“Còn cử rượu cồn được không? Ta search Thượng sư thúc trị thương thơm cho ngươi.” Nhẹ nmặt hàng nâng bạn dậy tựa vào vách đá, tuy vậy hành động này vẫn để cho Thđộ ẩm Thanh khô Thu gian khổ nhăn uống phương diện.

“Phong ấn…… bị giải trừ rồi?”

“Ừ, ta sẽ không còn làm cái gi Thương Khung Sơn hết, ngươi hy vọng về cũng khá được, theo ta đi, được không?”

“…….” Thẩm Thanh khô Thu không dám tin vào tai chuyện tôi vừa nghe, hắn gần như không có biện pháp làm sao đáp lời.

“Ngươi không thích nỉm ta vào vực thoáy Vô Gián đúng không?”

Không biết đề xuất vấn đáp rứa như thế nào, Thđộ ẩm Thanh hao Thu chỉ đành đồng ý.

“Vậy không phải tốt rồi sao, ta ko đem Tâm Ma lao thoát khỏi vực thẳm Vô Gián, hiện thời ta chỉ là một trong bạn mang huyết mạch Thiên Ma, không thể sinh sống lại Tmùi hương Khung Sơn được nữa nhưng thôi, nhưng mà sư tôn à, ta sợ hãi cô đơn một mình, ngươi đi thuộc ta, được không?”

Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu lòi ra biểu tình vừa ngạc nhiên vừa đơ mình. Lạc Băng Hà vẫn yêu thích gương mặt này, vươn tay dìu dịu vệ sinh vết dơ xung quanh thuộc dấu huyết bên trên khóe mồm Thđộ ẩm Thanh khô Thu.

“Ta ko lưu giữ …… đang nuôi chăm sóc ngươi do vậy dại dột nnơi bắt đầu như vậy.”

“Sư tôn, sau thời điểm ta nhờ vào fan trị khỏi cho ngươi thì đi tức thì được không?” Lạc Băng Hà thẳng tựa vào bạn Thẩm Tkhô giòn Thu. Y cảm thấy được linc khí bên trên fan Thđộ ẩm Tkhô giòn Thu hết sức loàn, dẫu vậy bạn dạng thân lại không làm được gì cả, tuy vậy y nỗ lực nhưng cảm giác được một tia ma khí đang chạy dọc vào khung người Thẩm Tkhô nóng Thu.

“Chẳng lẽ lúc đó……”

Tiếng gió gầm gừ truyền vào tai hai người bọn họ, là nhì ma vật cơ đã tỉnh lại, nhưng mà lại có thêm một con đang nhằm về phía chúng ta mà lao mang đến, Lạc Băng Hà vừa mới được giải trừ hàm ấn cũng không bí quyết như thế nào đối phó một dịp nhiều nhỏ những điều đó.

“Rốt cuộc là kẻ làm sao dẫn đồ vật này vào chỗ này.” Lạc Băng Hà khôn xiết thịnh nộ, chỉ gồm một cách tốt nhất làm cho tía nhỏ ma đồ dùng đẩy đà này mất tích, tuy vậy y cũng không nuốm có thể yêu cầu tốn bao nhiêu lâu mới có thể trsinh sống về, cũng quan yếu bảo đảm bản thân không trở nên thương thơm mặc dù chỉ một cọng lông.

“Không được!”

“Không còn biện pháp làm sao khác cả, vẫn luôn có fan quấy nhiễu, ta đang ghi nhớ kỹ món nợ này.” Nụ cười cợt của y độc ác giống như cơ hội y hủy diệt Thương thơm Khung Sơn Phái, khiến cho người khhiểm độc thấy hết sức bất an.

“Đừng băn khoăn lo lắng, sư tôn, lần này đối tượng người sử dụng báo oán của ta không phải ngươi.”

“Nếu ngươi đem Tâm Ma, bên này vốn không thể đồng ý ngươi!”

“Sư tôn vẫn đựng chấp ta chứ?”

Trong nụ cười lòi ra sự tùy hứng nhỏng một đứa tphải chăng , Lạc Băng Hà ko chút ít đắn đo dẫn dắt Hắc Nguyệt Mãng Tê rời đi, ba bé ma đồ xua theo y skhông nhiều sao, y ra quyết định biến thành con mồi đưa bọn chúng cho vực thoắm Vô Gián.

Xem thêm: So Sánh Sơ Đồ Nguyên Lý Là Gì ? Nghĩa Của Từ Sơ Đồ Nguyên Lí Trong Tiếng Việt

Gắng gượng đẩy một bé rơi vào cảnh trong số đó, hai nhỏ còn sót lại mong muốn cùng mọi người trong nhà xông lên, Lạc Băng Hà tấn công vào địa chỉ trái tim có tác dụng 1 trong những nhị bé bổ xuống. Thế tuy vậy thân thể ma vật quá to, khiến y bị ma thứ còn lại chạm đề nghị.


Chuyên mục: NGƯỜI NỔI TIẾNG
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *