Năm ấy, Đêm ngày 25 Tháng Hai âm kế hoạch của 7một năm về trước đã gồm kẻ tận dụng lòng trung tín, đức quyết tử và vị quốc quên mình của Đức Huỳnh Giáo Chủ bày ra âm mưu ám sợ hãi Ngài.

Bạn đang xem: Đức huỳnh giáo chủ là ai

Những tia nắng nóng chiều xưa ấy, vẫn còn vô cùng yếu ớt ớt ẩn sau sản phẩm tre dầy đặc. Ttách bắt đầu sẫm về tối khôn cùng nhanh khô, chỉ độ rộng 7 tiếng thôi nhưng mà vẫn đen nhỏng mực. Hai mặt bờ rạch nằm giữa cánh đồng hoang sơ, Một trong những năm mon binh cách phòng Pháp lau sậy mọc xum xuê, ko một thuyền ghe hỗ tương, làm cho đêm tối Ba Răng càng thêm ảm đạm rùng rợn…

Thuyền của Đức Huỳnh Giáo Chủ đã chầm chậm trễ rẽ nước từ bỏ ngọn gàng Ba Răng, Đốc Vàng Hạ (rạch Láng Tượng) mang lại điểm hẹn với Bửu Vinch.


Tùy tùng của Ngài gồm: Đại team trưởng Đại Đội 2, Chi Đội 30 Ngô Trung Hưng, Thỏng ký Văn uống phòng Ủy viên Đặc biệt Huỳnh Hữu Thiện tại, 4 người bạn đường quân và 3 fan chèo thuyền (phu trạo). Tất cả phần nhiều len lén quan sát Ngài cùng thấy được nét trầm bốn của vị giáo chủ qua ánh sáng của đèn dầu đong đưa theo nhịp sóng vỗ.

Không ai dám thăm hỏi gì nhằm mong chờ lịnh Ngài.

Huỳnh Hữu Thiện nay Thư Ký Văn Phòng Ủy Viên đăc biệt của Đức Giáo Chủ.

Bằng góc nhìn tự bi, Đức Huỳnh Giáo Chủ sẽ lướt nhìn toàn bộ phần nhiều bạn và bởi giọng êm vơi thư thả, Ngài hỏi: “Có ai biết con đường trsinh sống về địa thế căn cứ của bản thân mình không?” Tất cả đồng tkhô giòn trả lời: “Dạ chần chờ,” chỉ tất cả ông Phan Văn Tỷ (người bạn đồng hành quân) gửi tay lên cùng thưa: “Bđộ ẩm Thầy bé biết.” Ngài ôn tồn bảo: “Có gì cạnh tranh, cđọng nhắm phía sao Cày chạy riết thì cho tới chớ gì.” Ngài cũng chỉ tay về phía sao Cày mang lại tất cả tùy tùng của Ngài, con đường trở về địa thế căn cứ quân nhóm Hòa Hảo sống Phú Thành với than thở: “Hôm nay là ngày đau buồn nhứt! Ôi! Sao nhưng mà khổ cực quá vầy!”

Thuyền tạm dừng, Bửu Vinc mang lại tận bờ rạch, mời Đức Huỳnh Giáo Chủ lên văn uống chống làm việc của ông ta. Qua lời kính chào hỏi của Bửu Vinh, Ngài đã nhận được ngay đường nét mờ ám trong thể hiện thái độ cùng một động tác mất yên tâm, những lo lắng của hắn… Ngài đi trước theo sau là 4 người bạn đồng hành quân, theo sau nữa là Bửu Vinc trong một bộ đồ quần áo lụa black.

Văn uống chống của Bửu Vinch đặt tại một nơi ở ngói mập. Bửu Vinch và Ngài ngồi đối diện nhau bên trên một cái tràng kỷ đặt tại chống bên phía ngoài. Giữa đơn vị là bàn thờ, phía hai bên là 2 miếng màn vải vóc bông trùm kín cửa vào buồng vào.

Câu cthị trấn của vị giáo chủ và Bửu Vinh chưa kịp bắt đầu thì nkhô hanh nlỗi chớp: 8 thương hiệu Việt gian của Bửu Vinch trường đoản cú ngoài đường nhảy vào, phân chia cặp, ktrần 4 trợ thủ quân của Đức Huỳnh Giáo Chủ. Tiếp theo là 1 trong những ám lịnh với giọng khàn hét thật to: Bắn…

Ba người bạn đường quân của Ngài vị ko dự phòng hành động hèn đớn tiến công lén của quân Bửu Vinch, yêu cầu đã biết thành đâm bị tiêu diệt. Riêng ông Phan Văn uống Tỷ lanh trí rộng và võ xuất sắc phải sẽ lách bản thân cho 2 tên quân của Bửu Vinch sẵn trớn chui vào nhau, cả nhị chết tức tưởi trên vũng tiết. Anh Tỷ vẫn sử dụng súng “Mi-tray-dết” bắn trả lại lũ họ, tẩu thoát trong khi Đức Huỳnh Giáo Chủ hết sức bình thản vùng lên thổi tắt ngọn đèn. Văn uống chống trnghỉ ngơi đề xuất buổi tối Đen.

Tiếng súng của bọn Bửu Vinc vẫn nổ liên hồi… Ba tín đồ chèo thuyền trlàm việc về địa thế căn cứ Prúc Thành thông báo cho những tướng tá lãnh.

Cũng thiết yếu tối ấy vào thời gian 9 giờ, tại địa thế căn cứ quân đội Hòa Hảo tại Phụ Thành, tất cả bạn bè quân dân vẫn còn thức nhằm trông tin của Ngài, phần nhiều bạn trong triệu chứng căng thẳng mệt mỏi, sẵn sàng chuẩn bị đem binh đi giải nguy mang đến giáo chủ. Họ quyết kéo quân đi tận diệt Bửu Vinc với bè đảng. Tiếng la hét, khóc ré, gào thét inh ỏi hòa lẫn giờ đồng hồ tội phạm cùng ngân dài rùng rợn với giờ đồng hồ trống mõ, làm rung chuyển cả một góc trời.

Muôn vạn ánh đuốc bập bùng sáng sủa rực trong đêm tối… làm sao tmùi hương, đao, tầm vông vạt nhọn, súng trường, súng nđính được có ra kín đáo cả lối đi, bắt đầu cho Việc đi tiếp cứu Đức Huỳnh Giáo Chủ.

Bỗng giờ vó ngựa liên tiếp tự xa tiến sát cùng dừng lại. Người kỵ mã tuột nkhô cứng ngoài sườn lưng ngựa, hét hết sức to: “Ông Trần Văn uống Soái, ông Nguyễn Giác Ngộ đâu? mang lại dìm mật lịnh của Đức Thầy.” Ông Nguyễn Giác Ngộ, chi đội trưởng Chi Đội 30, ông Luật Sư Mai Vnạp năng lượng Dậu Đổng Lý Văn uống Phòng của Đức Huỳnh Giáo Chủ, cùng một số trong những cán cỗ cao cấp không giống cùng toàn bộ quân dân, đều người đang nín thngơi nghỉ vây quanh tín đồ kỵ mã đón nhận lệnh của tôn sư:

*
Tướng Trần Vnạp năng lượng Soái (chi Đội Trưởng Chi Đội 1) trợ thủ của Đức Giáo Chủ.

Đây là cây bút tích cùng lời khuyên dò của tôn sư, yêu cầu toàn bộ tín vật của Ngài không có một ai manh cồn vào nghứa ngào nhằm tuân hành lịnh của tôn Sư với cũng nhằm bình thản lo tu niệm, nhằm thay xoa dịu nỗi căm hận của một trời tối hãi hùng trên Ba Răng, Đốc Vàng.

*
Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo.

Trong buổi tối lịch sử hào hùng ấy, Đức Huỳnh Giáo Chủ sẽ mặc nhiên thổi tắt ngọn đèn với ra đi biệt dạng. Và cũng chủ yếu tối ấy Bửu Vinc (kẻ đê hèn vẫn dụng kế ám hại Ngài) bắt buộc tức buổi tối, ngờ ngạc, tái khía cạnh do cuộc bủa vây thất bại, đành lặng chú ý Đức Huỳnh Giáo Chủ tắt hơi dạng vào láng Đen dầy đặc, một màn tối bất minh của vũ trụ… Đêm ấy ttránh sầu lên cơn sốt tố, gầm thét, gió rít từng đợt nhỏng buồn nhằm tiễn bước Đấng Từ Bi… Và cũng kể từ đêm đó cho đến bây chừ không một ai biết Ngài đã đi đâu?

Thánh Địa từ thusống rất lâu rồi ấy, ttách mây giăng buổi tối, bi thảm lên đôi mắt ướt của từng nào triệu tín thiết bị, vị tất cả đa số biết rằng: Mình vẫn thực sự xa rồi bóng hình của Đấng Tôn Sư, nhằm chấp nhận hầu như nghiệt bửa tmùi hương đau, đành vâng lệnh Đấng Tôn Sư theo chí nguyện lớn tát của Ngài: “Đổi đem duyên nghiệp trả vay mượn cho cái đó sanh vào chi phí kiếp qua đi” kiểu cách nầy đã diễn đạt lòng từ bi của đấng Cứu Đời Giác Ngộ và Ngài đã và đang thấu triệt huyền cơ: “Ngài sẽ xa vắng tanh tín thứ của Ngài một thời gian” buộc phải vào quyển Giác Mê Tâm Kệ, Ngài đã từng có lần thố lộ:

Thấy Thiên cơ nặng nề nỗi yên ổn ngồi,Tmùi hương lê thiết bị tới hồi khổ não.Thầy lạc tớ không có bất kì ai chỉ bảo,Nhỏng vịt con dìu dắt dựa vào kê.

Xem thêm: Phản Xạ Âm Phản Xạ Là Gì ? Những Vật Phản Xạ Âm Tốt Là Những Vật Như Thế Nào

Chính chính vì như thế nhưng cục bộ tín vật dụng của Ngài sẽ bắt buộc rất là bình tâm làm cho tròn nghĩa vụ của bạn tín vật dụng chơn chánh, yên tâm nhằm âm thầm triển khai lời giáo huấn của Ngài, yên tâm trau củ vai trung phong trỉa tánh có tác dụng tròn nghĩa vụ của kẻ “Học Phật Tu Nhân,” giữ trọn Tứ Ân, luyện rèn Bát Chánh Đạo, xúc tiến Pháp Môn Niệm Phật cơ mà Đức Thầy đang dầy đạo thiên chúa hóa. Cho bắt buộc họ nên luôn luôn tốt nhất, quyết lấy Đạo nghĩa để win kẻ tàn nhẫn, rước Đức nhân để chiến thắng ác độc, đúng như mức sử dụng thừa trừ “Nạn tai ai cũng bổ ích phần làm sao.” Triết lý trên sẽ thân cận với câu: “Ta Chịu khổ khổ cho bá tánh” (Sa Đéc) hoặc “Nguyện uống cho đời bát dung dịch cay” (Vì Sanh Chúng) của Đức Tôn Sư đang có tác dụng thêm niềm tin bền vững và kiên cố cho sự trnghỉ ngơi về của Ngài, một ngày mừng húm vô bờ của hàng tỷ Tín đồ dùng cùng sự quá bất ngờ trầm trồ lớn lao của của cả quần sanh trái đất, nhằm mừng thầm nhưng mà dìm rằng tôi đã đi đúng con đường tu:

“Nhờ công tu luyện đúng con đường thừa hay”(Snóng Giảng, Q.1 – Khuim Người Đời Tu Niệm).

Nhờ sự soi băng thông lối của Đức Huỳnh Giáo Chủ mà lại cục bộ kân hận tín đồ gia dụng lớn lớn của Ngài sẽ thuộc thương yêu lẫn nhau như nhỏ một thân phụ, thuộc tầm thường sức đua nhau vào các công tác hữu ích mang lại làng mạc hội nhân quần, cùng xiết chặt vòng đeo tay Khủng để cậy nương vào “Đuốc Từ Bi” của Ngài sẽ soi sáng sủa cả ngoài hành tinh và vĩ nghiệp của Đấng Tôn Sư cơ mà dẹp cả lòng thù hận, thuộc tương thân tương ái vào ý thức Hòa Hảo, nhằm với mọi người trong nhà triển khai mẫu mục tiêu cực kỳ việt của Tôn giáo mình, theo ý nguyện của Ngài là “Mang lại đời sống ấm yên an lành trong hạnh phúc mang đến quả đât, tiến tu đến giải thoát.”

Chính vị vậy cơ mà sau đổi thay rứa 25 Tháng Hai nhuần, năm Đinh Hợi (1947), toàn bộ tín trang bị của Ngài nên dìm chịu đựng nhiều bãi bể nương dâu, chịu đựng chần chờ từng nào cuộc tranh đấu đắng cay: Nào là thực dân Pháp bọn áp, cùng với sự áp bức vô lương của tập thể nhóm đảng phái vô minh, xằng bậy cùng sự kềm kẹp của chánh quyền trước kia cũng tương tự trong hiện tại tại… Họ vẫn tạo thành đông đảo vẻ ngoài nầy, những tổ chức nọ, vu khống phần đông hành vi để có cơ hội nhốt và làm thịt bị tiêu diệt các đồng đạo Phật Giáo Hòa Hảo một phương pháp tàn ác, vô lương, nhằm mục tiêu ngnạp năng lượng chận sự cải cách và phát triển của Tôn Giáo Phật Giáo Hòa Hảo.

Chính bởi vì hiểu ra phần lớn thủ đoạn của họ, đề nghị bọn họ sẽ phải với rất là bình tâm, bền chí nhằm trường đoản cú tồn. Chúng ta nên do lòng quảng ái, yêu thích trong tinh thần hòa hảo nhưng mà Đức Thầy đang truyền dạy mang lại bọn họ, mang lại toàn cục bọn chúng sinh thế giới, nhằm thực hành thực tế giáo lý của Tôn Giáo Phật Giáo Hòa Hảo, nhằm phát huy vĩ nghiệp cao dầy của Ngài đã vướng lại mang đến bọn họ vào cõi đời Hạ Nguơn mạt pháp nầy.

Đã 71 mùa Xuân úa qua đi, là 71 mùa Xuân đáng nhớ trong sầu nhức, vào tmùi hương lưu giữ sâu thẩm của tất cả phần đa tín đồ. Trong trung tâm hồn họ vẫn ứ mãi hình ảnh của một vị giáo nhà vô cùng xuất thế gian trong dáng dấp hao nhỏ xíu, tuấn tú tuấn tú của một tkhô hanh sắc đẹp trẻ cơ mà đã vày chúng sinh mà hứng chịu đựng phần lớn tai nàn.

Trong nỗi bi tráng da diết nhớ tmùi hương giáo nhà, bỗng dưng đâu đây trong sương vào gió, giọng ngâm Sấm Giảng thâm trầm ai oán của một tín đồ dùng Phật Giáo Hòa Hảo trường đoản cú xa văng vọng lại:

Đêm khuya vắng lặng nhỏng tờ,Vài hàng nhủ hết chớ ngơ ngẩn lòng.Gắng tình chớ lắm trông ngóng.Hung tinh sao ấy ttránh Đông tù mù.Hiềm do mắc lá thiên thơ,Đôi điều ghi chxay cõi bờ chưa xong xuôi.Thôi thì lòng dặn mang lòng,Gẫm đây đến cuộc mây rồng chẳng xa.Đêm khuya loáng thoáng sương sa,Phòng khuya nóng bức có ta cùng với chống.Gật gù suy cuộc hưng phế,Quyết luân phiên sản phẩm chế tác gồng gánh chưa yên ổn.Trí thần lưu giữ đến giờ đồng hồ quyên ổn,hotline hồn cầm cố quốc sầu riêng rẽ một mình.Trầm ngâm vẻ phương diện có tác dụng thinc,Tựa bản thân mặt gối giấc quỳnh sẽ say.Mơ tiên hồn mong mỏi vụt bay…

Đây chính là nỗi lòng của Đức Huỳnh Giáo Chủ vào bài xích “Tự Thán” mà lại Ngài biến đổi Một trong những ngày bị tín đồ Pháp gìn giữ tận nơi thương thơm Chợ-Quán, vào Tháng Chạp năm Canh Thìn (1940). Có lẽ một đồng đạo làm sao đó vào buôn bản thuộc trung tâm sự cùng với tôi trong đêm 25 nầy, cũng một lòng thương thơm Đạo lưu giữ Thầy. Thật là một trong đêm 25 đầy cảm xúc nhưng hơn mười triệu tín đồ dùng của Ngài, cho dù tha hương nghỉ ngơi khắp phần nhiều chỗ trên quả đât thuộc đồng cảm cùng một nhịp tim thương lưu giữ cho Đức Tôn Sư, sẽ hà phương xa vắng ngắt.

Tôi cúi mặt nghe kia tái cả phòng tim, ngnhát nghứa hẹn nuốt đều giọt mặn sẽ tuôn tan tự mắt của mình nhưng dường như của tất cả hàng nghìn tín đồ dùng Phật Giáo Hòa Hảo, sẽ âm thầm nhớ về đêm từ bỏ ly lưu niệm, cực khổ nhất…Ai cũng một lòng tbỏ thông thường hướng vọng về tôn sư, nhằm cầu ước ao một ngày Ngài trsống gót. Cho cần bên trên nẻo Đạo, mặt đường đời cho dù chạm mặt những chông gay cực khổ, tất cả môn nhân đệ tử đều ko bao giờ quên lời giáo huấn của Ngài:

Chánh tin tấn dầu thành xuất xắc bại,Cứ một mặt đường tín ngưỡng của bản thân mình.Dầu mang đến ai phá rối đức tin,Ta cũng cđọng một lối đi tới.(Giác Mê Tâm Kệ)

Lê Yến Dung (Ngày 25 Tháng Hai ÂL, năm Nhâm Tuất (viết bỏng theo tư liệu của PGHH)

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *