Trước khi bắt đầu bài viết, tôi muốn đưa ra một vấn đề dưới đây đểchúng ta cùng trao đổi.

Bạn đang xem: Bài xích là gì

Hãy dừng lại một chút và suy ngẫm trước khi lướt xuống những dòngchữ bên dưới nhé!

Theo bạn, hai bức hình này có mối liên hệ gì không?

A.VÙNG AN TOÀN ĐÁNG SỢ ĐẾN NHƯỜNG NÀO?

Hẳnlà bạn đã có những nhận định cho riêng mình.

Còntrên phương diện cá nhân, tôi nhận ra sự tương thích giữa hai bức họa này:

Bên trái: là người đàn ông đang thoải mái dưới tán ô do mình tạo ra. Tán ôtuy không quá rộng rãi nhưng đủ để anh ta cảm thấy an toàn rằng không có bất kỳtác động bên ngoài nào có thể ảnh hưởng đến mình.

Bên phải: là con ếch ngồi chễm chệ trong nồi nước đang sôi. Cái nồi cũngkhông quá lớn nhưng đủ để nó cảm thấy thư giãn với lượng nước ấm áp bên trong.

Kếtquả ra sao? Người đàn ông lúc nào cũng bị “khoanh vùng” trong chính phạm vimình vạch ra, mãi mãi chẳng có điều gì mới mẻ hay những bước tiến vượt bậc. Còncon ếch thì nhanh chóng bị luộc chín ngay sau đó khi nhiệt độ nước lên đến 100ͦ C.

Tôigọi môi trường mà cả hai đối mặt là Vùng an toàn.

Vùng an toàn (Comfortzone) có thể đượchiểu là một địa phận của mỗi cá nhân. Nơi họ toàn quyền quyết định dễ dàng, khôngchút trở ngại. Vì chúng đem lại cảm giác thoải mái, hài lòng khi không phải vướngbận bởi những thử thách khó nhằn, dù đó (có thể) là những thứ lặp đi lặp lại mộtcách nhàm chán.

Có lẽ đây là khái niệm không còn xa lạ với nhiều người nữa. Và nếuhỏi bạn vùng an toàn đem lại cho ta những bất lợi gì, tôi cá là hàng loạt gạchđầu dòng sẽ xuất hiện. Chẳng hạn:

Có lẽ đây là khái niệm không còn xa lạ với nhiều người nữa. Và nếuhỏi bạn vùng an toàn đem lại cho ta những bất lợi gì, tôi cá là hàng loạt gạchđầu dòng sẽ xuất hiện. Chẳng hạn:

·Sinh ra tâmlý dè chừng, ngại thử những gì mới mẻ

·Không có khảnăng xử lý khi “giông bão” ập đến

·Bỏ lỡ nhữngcơ hội để thể hiện mình

·Triệt tiêu độnglực phấn đấu

·Không bao giờkhám phá được những điều kỳ diệu khác của cuộc sống

·...

Tấtcả những gạch đầu dòng có thể kể đến này, tôi xin tóm gọn bằng cụm từ “bài xích con người tiềm năng”. Vì saoư?

Đểkinh doanh có hiệu quả, các doanh nghiệp cần phải xác định được khách hàng tiềm năng – những đối tượngquan tâm đến sản phẩm, có khả năng sẽ chi trả và tiêu dùng (khách hàng này chưaxuất hiện cụ thể). Nguồn khách hàng này giúp doanh nghiệp tăng doanh thu, gặt lợinhuận và củng cố thương hiệu của mình.

Đểquyết định xây dựng một dự án du lịch sinh lợi, nhà đầu tư buộc phải nhìn ra tiềm năng phát triển của khu vực đó kểtừ khi nó còn là một bãi đất thô sơ, hoang hóa...

Vàtôi tin, để hoạch định được chiến lược phát triển bản thân, mỗi người phải tìmra được giá trị tiềm năng của chínhmình. Chúng cần có hoàn cảnh để được trỗi dậy. Nhưng làm sao có thể khai thácnăng lực tiềm tàng ấy khi vùng an toàn đã trở thành miền đất hứa trong tiềm thứccủa bạn? Khi bạn muốn bước ra khỏi cái lãnh địa ấy, tiếng nói của nó luôn vangvọng “Tại sao lại dấn thân, ở đây an toàn không tốt hơn sao?” và kéo bạn trở lạiđúng vị trí ban đầu. Chính vùng an toàn đã chống đối lại tất cả những cơ hội mớiđến với bạn, bài xích giá trị tiềm năng trong bạn. Cứ như vậy, mãi mãi bạn sẽkhông biết mình thực sự có những khả năng gì và có thể làm được gì. Thật bi kịchphải không?


Đểkết thúc phần thứ nhất, tôi xin đưa ra 3 câu chuyện ngắn của mình – một kẻ chậpchững tuổi 20 đang cố tìm cách thoát khỏi vùng an toàn:

Câu chuyện 1: Tôi sợ nướcnhưng tôi phải tập bơi. Vì đây là học phần bắt buộc ở trường Đại học. Sau n lầnđạp chân từ thành hồ và sặc nước, tôi cũng biết bơi.

Câu chuyện 2: Tôi ngạigiao tiếp nhưng lại muốn đi làm tình nguyện viên của một Hội thảo du học lớn.Các bạn bảo số lượng tuyển ít và còn yêu cầu CV nữa nên chắc không đậu đâu. Tôichỉ im lặng và tìm cách viết bản CV đầu tiên trong đời, đó cũng là ngày cuối đượcnộp hồ sơ. Hai ngày sau, Ban tổ chức báo tôi đậu.

Câu chuyện 3: Tôi ngạinói nhưng lại muốn thử đứng trước đám đông. Đó là lần đầu tiên tôi đi thi hùngbiện, cuộc thi được tổ chức ở một trường đại học, cho tất cả các sinh viên trườngkhác trong thành phố tham gia. Tôi vào chung kết, kết thúc phần thi không khákhẩm lắm nhưng lại bắt đầu những điều tốt đẹp hơn.

Nào,giờ thì cùng tìm cách bài xích lại vùng an toàn thôi!

B. LÀM SAO ĐỂCẢM THẤY “AN TOÀN” NGOÀI “VÙNG AN TOÀN”?

Đừngvội bối rối khi thấy đề mục này có phần nghịch lý nhé!

Thếnày,

Theo tâm lý học, ngoài vùng an toàn là vùng trung gian và vùng nguy hiểm. Càng đi xakhỏi vùng an toàn thì việc thực hiện hành vi của mỗi người ở mức độ sợ hãi vàáp lực ngày càng tăng. Vì vậy, nếu “an toàn” trong vùng an toàn được hiểu là trạngthái yên ổn thụ động thì “an toàn” mà tôi muốn nhắc đến ở phần này mang tínhtích cực, chuẩn bị chủ động, nhằm loại trừ sự nguy hiểm khi mỗi người đang chấpchới những bước chuyển mình đầu tiên. Như người Phần Lan có câu nói: “Hyvin suunniteitu on puoliksi tehty”,nghĩa là “chuẩn bị tốt là bạn đã hoàn thành một nửa công việc”.

Nhữngnguyên tắc mà tôi áp dụng xuất phát từ kinh nghiệm bản thân kết hợp nghệ thuậtsống LagomSisu:

Lagom là từ dùng để chỉ sự vừa phải, không quá nhiều mà cũng chẳng quáít. Tinh thần lagom thể hiện ở mọi mặttrong cuộc sống của người Thụy Điển, từ việc chỉ nói ngắn gọn vừa đủ không khoatrương, ở trong những ngôi nhà đơn giản ít đồ đạc, ăn những món không quá cầu kỳ,thậm chí đến vui chơi cũng không quá ồn ào, náo nhiệt..., từ đó người Thụy Điểnhình thành một sự tiết chế trong mọi việc họ làm, hay có thể nói họ gần như đãnắm được bí quyết của cuộc sống: biết đủ chính là tự do.

Sisu đại diện cho một tổ hợp nhiều đặc điểm khác nhau, bao gồm quyếttâm sắt đá, nghị lực, lòng can đảm, sự dũng cảm, ý chí bền bỉ, sự ngoan cườngvà kiên trì của người Phần Lan. Sisulà lối tư duy hướng đến hành động: sisuhiện diện khi bạn đương đầu với một thử thách vượt quá khả năng của mình. Tinhthần sisu sẽ thức tỉnh khi những khókhăn và nghịch cảnh khiến bạn muốn bỏ cuộc, khi mà chỉ có dũng khí mới có thểgiúp bạn tiếp tục tiến lên.

Dướiđây là một vài nguyên tắc tôi muốn chia sẻ

Trả lời câu hỏi:Tôi muốn gì?

Cómột khoảng thời gian dài tôi không biết mình cần phải làm gì. Mỗi buổi sáng thứcdậy, nhìn vào gương và thấy mình là một kẻ bại trận. Đi học, về nhà, ăn cơm, lướtweb rồi đi ngủ - hết chu kỳ một ngày. Mọi thứ lặp lại nhàm chán như vậy, cho đếnkhi tôi quá mệt mỏi và than vãn với chị gái:

-Em thấy cuộcsống của mình tẻ nhạt quá. Bạn em người đi làm, người giành học bổng, tham giahoạt động, đi du lịch... còn em chẳng có gì cả.

-Vậy em thực sựmuốn gì?

Tôikhông trả lời được.

Câuchuyện của tôi kể cũng tựa như đoạn hội thoại giữa nhân vật Alice và chú mèoCheshire trong câu chuyện “Alice lạc vàoxứ sở thần tiên”:

Alice: Xin hãy nói cho tôi biết, từ nơi này, tôi sẽ phải đi đường nào?

Cheshire: Điều đó phụ thuộc vào nơi nào mà cô muốn đi tiếp?

Alice: Tôi không quan tâm nhiều lắm tới nơi đó.

Cheshire: Vậy thì nơi nào cô đến cũng thế cả thôi.

Ngàyhôm đó, tôi đã ngồi xuống để nghiêm túc nghĩ về điều mình thực sự muốn. Để cóđáp án cho câu hỏi lớn này, tôi đã tự vấn bằng nhiều câu hỏi nhỏ khác. Tôi lấyra 04 tờ giấy, tương ứng với 04 nội dung: Ưuđiểm, Nhược điểm, Mục tiêu và Cách thực hiện. Tôi viết tất cả những điều nảyra trong đầu lên giấy. Sau đó cứ nối ghép vài ưu điểm, nhược điểm với nhau để tạothành 01 mục tiêu, đồng thời liệt kê các cách có thể thực hiện. Chẳng mấy chốc,số lượng mục tiêu đã kín gần hết một trang giấy.

Ví dụ:

·Ưu điểm: nhiệttình, thân thiện; suy nghĩ logic; có lập luận

·Nhược điểm:ngại đưa ra quan điểm cá nhân

·Mục tiêu: phảinói thoát được ý muốn diễn tả

·Cách thực hiện:thảo luận nhóm, giao tiếp với người lạ, thi hùng biện.

Hoặcbạn cũng có thể sử dụng quan niệm sống Ikigai của người Nhật để tìm kiếm mụcđích sống thông qua các nhân tố dưới đây:

Dù sử dụngphương pháp nào đi nữa, khi xác định được các đặc điểm kể trên, tôi tin rằng bạnsẽ bớt cảm thấy chông chênh hơn phần nào. Vì ít nhất bạnhiểu mình thêm mộtchút và biết mình muốn gì. Nguyên tắc này tôi muốn nói đến đầu tiên vì nó rấtquan trọng: chúng ta không đi hết được chặngđường không phải vì chúng ta không có bản đồ, mà là vì chúng ta chẳng biết đíchđến là đâu. Khi đó, có những người muốn giúp bạn cũng không thể được, giốngnhư chị gái tôi và chú mèo Cheshire vậy.

Thiết lập niềm tin

“Chúng ta là những gì chúng ta nghĩ”.Thật đấy!

Một phân đoạncủa bộ phim Facing the giants có thể là minh chứng cho nhận định này: trong 6năm huấn luyện, Grant Taylor chưa bao giờ dẫn đội bóng bầu dục Shiloh Eagles củamình đi đến chiến thắng và ông nhận ra mình cần phải thay đổi. Trong bài tập thểlực, Grant đã yêu cầu Brock cõng đồng đội của mình trên lưng và bò hết 50 yardstrên sân cỏ thay vì 10 yards như thường lệ, với điều kiện anh ta bị bịt mắt vàhứa phải làm hết mình. Trong suốt thử thách ấy, có vô số lần Brock kêu lên đauđớn và muốn bỏ cuộc nhưng Grant liên tục thúc giục: “Cậu có thể, cứ tiếp tụcđi, đừng bỏ cuộc”. Khi Brock kiệt sức dừng lại, tháo khăn, anh nhận ra mình đãđi hết sân cỏ trước ánh mắt kinh ngạc của cả đội bóng. Vị huấn luyện viên đãthay đổi niềm tin của Shiloh Eagles mãi mãi, giúp họ ba năm tiếp giữ ngôi vị vôđịch.

Niềm tin củađội bóng được xây dựng từ hiệu ứngPygmalion (Self-fulfilling - Lời tiêntri tự hoàn thành). Đây là một dạng hiệu ứng hành vi xác nhận, tức là niềmtin và kỳ vọng của con người (bằng một cách nào đó) ảnh hưởng, thúc đẩy họ hànhđộng và biến niềm tin đó trở thành sự thật. Giống như Grant với niềm tin chứngminh cho đội bóng mình thấy “Không gì làkhông thể”, ông đã đưa ra thử thách và động viên học trò của mình bằng cả tráitim. Đội bóng Shiloh Eagles đã tin rằng khả năng của bản thân là không giới hạndù chưa thể nhìn ra (chi tiết Brock đi hết sân cỏ với tầm nhìn bị che lấp), họđã không ngừng luyện tập để giành được chiến thắng.

Xem thêm: #Cfs285 Role Play Là Gì ? Các Thuật Ngữ Trong Roleplay Gta #Cfs285 Roleplay Là Gì Vậy

Vì tôi tinmình sẽ bơi được, nên tôi cứ tập và điều chỉnh các động tác của mình linh hoạthơn. Vì tôi tin mình sẽ được chọn làm tình nguyện viên, nên tôi đã đọc thật kỹcác yêu cầu để làm một bản CV chỉn chu nhất có thể.

Chúng ta đềucần có niềm tin để dẫn lối và kiên định với mục tiêu của mình. Làm sao có thể ghibàn khi chưa ra sân bạn đã nghĩ mình sẽ thất bại? Những suy nghĩ cứ mãi lởn vởntrong đầu: đội này mạnh quá, mình sắp thua rồi.... bạn sẽ không có thời gian đểtập trung cho nhiệm vụ của mình, lập tức thang động lực chuyển về hệ số 0 vàđúng, bạn thất bại như bạn nghĩ thật. Niềm tin tạo ra động lực, động lực giúp bạnhành động, hành động giúp bạn đạt được kỳ vọng ban đầu.

Tạo dựng cơ chế Think big – Do small

Để ra khỏi vùng an toàn, bạn cần đặt mục tiêu cao hơn. Đó gọi là Think big.

Để đạt được mục tiêu, bạn cần phân thành nhiều hành động nhỏ. Đólà Do small.

Giả sử: A và B cùng có một mục tiêu là đạtđiểm 10 môn X (với khối kiến thức đồ sộ) ở kỳ thi kết thúc môn diễn ra tronghơn 1 tháng tới. Mỗi người đã học theo một cách khác nhau:

·A: chia nhỏbài học thành các phần, lên lịch ôn tập lại cho mỗi phần lặp lại trong vòng vàitiếng, vài ngày, 1 tuần, 2 tuần, 1 tháng trước khi thi.

·B: dành tất cảthời gian đầu cho việc thư giãn đầu óc và chỉ ôn liên tục trong đúng 3 ngày trướckhi thi.

Kỳ thi kết thúc, A nhận điểm 10 tuyệt đối cho bài làm, còn B chỉ đạtmức điểm trung bình.

Ta dễ nhận thấy hiệu quả ôn thi của B không bằng A vì những lý dosau:

A vạch ra một lịch trình học rất cụ thể, vừa sức và đảm bảo nắm vữngkiến thức trước khi diễn ra kỳ thi. Cách học này khiến quá trình hình thành trínhớ trọn vẹn cả 04 bước: thu nhập, chọn lọc, lưu trữ và truy hồi. Lặp lại nhiềulần, trí nhớ ngắn hạn được có cơ hội chuyển thành trí nhớ dài hạn, giúp A nhớlâu hơn những điều đã học.

Còn B đã không lên kế hoạch, việc ôn tập trong 03 ngày là quá khảnăng và phi thực tế. Thời gian quá gấp rút đã khiến giai đoạn đầu tiên (thu thập)bị trục trặc, do đó trí nhớ ngắn hạn tuy có hình thành nhưng không bền vững đãkhiến kết quả bài thi tệ hơn mong đợi.

Bật mí là bạn cũng có thể tạo cho mình một lộ trình đến mục tiêunhư A thông qua nguyên tắc SMART đấy!

S.M.A.R.T là tên viết tắt các chữ đầu của 5 yếu tố:

S - Specific : Cụ thể, dễ hiểu

M - Measurable : Đo lường được

A - Attainable : Có thể đạt được

R - Relevant : Tính thực tế

T - Time-Based : Thời gian hoàn thành.

Giờ thì lấy tờ Mục tiêu Cách thực hiện (trong phần Trả lời câu hỏi: Tôi muốn gì?) ra thựchành thử xem: tôi có một mục tiêu là phải nói thoát được ý muốn diễn tả, tương ứngvới các cách thực hiện: thảo luận nhóm, giao tiếp với người lạ và thi hùng biện.Vậy lộ trình của tôi (có thể) là:

-Đưa ra ý kiến vào mỗi buổi thảo luận nhóm (có 3 buổi trong 1tháng), kết thúc sẽ có 9 lần tôi nói ra quan điểm.

-Làm quen với một người nước ngoài tại công viên vào mỗi sáng thứ 7hàng tuần, kết thúc sẽ có 12 cuộc đối thoại được ghi nhận.

Mọi thứ đã rõ ràng và thật SMART phải không?

Khi này cơ chế Think big –Do small được tạo dựng. Việc tiếp theo chúng ta cần làm là bám sát với nhữnggì đã vạch ra, không đòi hỏi gì khác ngoài sự nghiêm túc và kỷ luật. Bạn cũngcó thể thêm một câu thần chú nào đó để lên dây cót tinh thần, kéo mình trở lạihành trình (chẳng hạn: NOW or NEVER). Bởi có những thời điểm khó khăn hơn bạntưởng, việc buông xuôi rất dễ dàng và bạn cần một chút động lực để bước tiếp. Cuốicùng là đừng nôn nóng khi thấy mọi thứ diễn ra chậm chạp hay bạn phải làm quánhiều thứ, cứ bình tĩnh, vì “chặng đườngvạn dặm bắt đầu từ mỗi bước chân”.


Takeit easy! = Thoải mái đi!

Bạn có công nhận rằng: niềmvui không thể kéo dài mãi, còn nỗi buồn luôn đọng lại với thời gian không?

Cũng bởi suy nghĩ này mà vô hình trung, chúng ta thường có xu hướngthu hút những điều chẳng tốt đẹp tẹo nào. Khi mục tiêu mới vừa nảy sinh, cũnglà lúc hàng loạt nỗi lo sợ thất bại thành hình: “Lỡ....thì sao...?”. Thay vì đặtbản thân vào tình trạng căng thẳng như vậy, tại sao ta không tự nhen nhóm chomình một tia hy vọng với lời nhủ “Nếu mình làm được thì sao?”. Tôi chắc là bạnsẽ vẽ ra được nhiều viễn cảnh tươi sáng khi trả lời câu hỏi này, bạn sẽ được tiếpthêm động lực để vững bước với lựa chọn ban đầu.

Dần dà, tôi cũng không còn quan trọng hóa vấn đề kết quả nữa. Chắccũng một phần vì cô bạn thân trước kia hay động viên tôi một cách suồng sã: “Liều thì được nhiều”. Và cũng vì tôinhận ra chân lý “Bạn trượt 100% nhữngphát súng bạn không bắn”(Wayne Gretzky). Tức là nếu bạn không làm, bạn chắcchắn thất bại, nhưng nếu bạn bắt tay thực hiện, % khả năng chiến thắng của bạnsẽ dịch chuyển khỏi vạch số 0. Khi gửi xong bản CV tình nguyện viên, tôi tự tặngcho mình 50% được chọn bởi tôi hơn những người khác ở chỗ dám viết và chứngminh cho họ thấy tôi có khả năng. Mặt khác, tôi cũng đã cố gắng hết sức để có mộtbản CV chất lượng. Do vậy, tôi xứng đáng được thưởng 50% chiến thắng với nhữngcố gắng và nỗ lực đã bỏ ra, 50% còn lại phụ thuộc vào Ban tổ chức. Điều quan trọnglà tôi đã vượt qua giới hạn để đi được xa hơn. Đoạn đường đó đáng được ghi nhận.

Bạn cũng nên tin rằng: khi tayếu về một điều gì, đó là cơ hội rất tốt để ta học được nhiều hơn về nó. Vìđến một lúc nào đó, có những thứ chúng ta không được phép sai lầm nữa. Rồichúng ta sẽ tiếc nuối về những thứ mình không dám làm hơn là những gì mình đãlàm. Vậy nên làm cho thỏa hay để chúng mãi mãi là đường tiệm cận đến những ướcmơ?

Khi còn trẻ,

Chúng ta không có vốn liếng gì ngoài lòng nhiệt huyết và trái timcan trường. Chẳng có gì để mất. Hoặc là phần thưởng, hoặc là bài học.

Chúng ta không có nghĩa vụ làm tất cả mọi người phải tin mình vìchúng ta không sống theo thị hiếu của họ. Chúng ta là cá, vẫy vùng để bơi giữađại dương bao la chứ không cố trèo cây trong vô vọng để được họ đánh giá.

Và trên hành trình độc bước, khimột điều gì đó kết thúc cũng không có nghĩa là cuộc đời của ta cũng kết thúc.Tôi dừng chân ở cuộc thi hùng biện ấy với kết quả khá tệ nhưng không đồng nghĩalà tôi sẽ không bao giờ đứng trước đám đông nữa, không ai muốn làm bạn với tôinữa. Khi cuộc thi kết thúc, mọi thứ chỉ mới bắt đầu: tôi giữ được mối liên hệ mớivới những người bạn tài năng cùng thi, tôi nhận được lời động viên từ nhiều ngườixung quanh hơn, tôi cũng biết cách chuẩn bị tâm lý và tìm môi trường khác tiếptục hoàn thiện mình. Vậy đấy, luôn có một cánh cửa mở phía cuối con đường.

Cuộc sống vốn dĩ đã rất khắc nghiệt, luôn ném cho ta những cáinhìn hằn học. Vậy tại sao ta cứ cố tạo thêm áp lực cho bản thân mình?

Hãy để tư tưởng được tự do thoải mái. Take it easy!

“Để đến đượcthảo nguyên bình yên, đôi khi con người ta buộc phải leo qua những ngọn núi caotrong lòng mình – N.N.A”

Đặtcuốn sách Self-help xuống để tự giúp lấy chính mình

Vài năm trở loại đây, thị trường sách Self-help ở Việt Nam trở nênsôi động hơn. Phần đa sách viết về đam mê và chủ nghĩa xê dịch cá nhân dướilăng kính kinh nghiệm thực tế của tác giả. Nó phù hợp với xu hướng sống của giớitrẻ nên được ưa chuộng cũng là điều dễ hiểu. Tôi sẽ không bàn luận về nội dungvì phụ thuộc vào gu của mỗi người. Điều tôi muốn nhấn mạnh chính là cách sử dụngchúng như thế nào.

Khi mới vào đại học, tôi rất bỡ ngỡ và mông lung với mọi thứ. Tôitìm đến những trang sách Self-help như vị cứu tinh, hy vọng tác giả cũng cóhoàn cảnh tương tự mình để cố tìm cho mình một sự an ủi, một con đường xán lạngiống họ. Tôi rất thích cảm giác đọc xong một cuốn sách Self-help vì lúc đó bỗngthấy mình có niềm tin đến lạ. Nhưng rồi chỉ cần ngủ dậy vào ngày hôm sau, hy vọngbỗng bay đi đâu mất. Tôi nghĩ có lẽ cuốn sách không đủ làm tôi thỏa mãn. Tôi tiếptục mua cuốn thứ 2, thứ 3... và cuốn nào cũng đem lại cho tôi cảm giác giống vậy.Chẹp, sách không thay đổi nhận thức như người tavẫn hay quảng bá!

Thật ra, vấn đề là:

Thứ nhất, bản chất của những cuốn sách tự thân này giống như nhật ký ghi lạihành trình mà tác giả đã trải nghiệm. Qua đó, chung quy lại là nhằm đề cao tinhthần lạc quan, khát vọng sống hết mình cho tuổi trẻ. Bởi vậy, người ta thườngnói người/sách “truyền cảm hứng”, chứ không phải là người/sách “truyền động lực”,“truyền mục tiêu” vì những nhân tố này xuất phát từ nội lực của mỗi cá nhân.

Thứ hai, không ai có thể giúp mình ngoài chính bản thân mình. Mỗi người đềucó những cột mốc khác nhau trong cuộc đời để nhận diện đó là ta chứ không phảimột ai khác. Đừng cố gắng để trở thành một bản sao nào cả, là phiên bản gốc củachính mình mới là điều tuyệt vời nhất.

Cuộc đời của mỗi người được ví như một đề thi khác nhau. Bạn khôngthể chép y nguyên cách giải của người khác vì nó sẽ cho ra đáp án không phù hợp.Đừng bị “ru ngủ” bởi giấc mơ, cuộc đời của ai đó. Bạn muốn gì, bạn phải đi tìmvà đấu tranh để giành được nó. “Miễn lànhững gì bạn muốn không gây hại cho người khác, thì bạn không bao giờ phải xinlỗi vì đã theo đuổi những ước mơ và lý tưởng của mình” (Chris Guillebeau).

Một con chim không thể bay cho đến khi nó dang đôi cánh để sẵnsàng.

Còn bạn, đã sẵn sàng để bay đến bầu trời của mình chưa?

C. KẾT:

Trong bài viết, tôi có đưa ra một vài ví dụ nhỏ về bản thân mình,không phải để làm chuẩn mực mà vì tôi quan niệm rằng: bước ra khỏi vùng an toàn được bắt đầu từ những điều vừa tầm với trước,không nhất thiết phải là những thứ to tát, vĩ đại.

Bạn cũng có thể đặt ra thật nhiều nguyên tắc khác từ tinh thần Lagom và Sisu cho riêng mình. Tất cả đều cần có thời gian để chuẩn bị, chạyđà và cất cánh. Chỉ cần ta kiên định,“mọi con đường đều sẽ dẫnđến thành Roma”.

Tôi không dám mong bài viết của mình tựa cuốn Catalogue – được bạntra cứu kỹ lưỡng khi cần.

Nhưng thật vui nếu nó giống những trang sách Self-help, được bạn đặtxuống để tự là chính mình.

Tác Giả: Phantom

Kết bạn và theo dõi facebook của tác giả tại link:https://www.facebook.com/canh.dong.hoang.133

--------------------------------

Bạn đam mê viết lách, nhận giải thưởng (tổng trị giá 21 triệu VNĐ / tháng, sách, chứng nhận Social Impact Awards) và muốn được tạo thương hiệu cá nhân tới hàng triệu người trong cộng đồng củalondonrocknroll.com? Xem chi tiết tại link:http://bit.ly/TrietHocTuoiTre-Info

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *